Các Câu Chuyện Mầm Non Siêu Hay, 12 Truyện Ngắn Cho Trẻ Mầm Non Hay Nhất

-
Ở tuổi lên 3, kỹ năng ngôn ngữ cũng như khả năng tư duy của bé đã hoàn thiện hơn. Vì vậy, kể chuyện cho bé 3 tuổi mẹ cũng có thể lựa chọn nhiều nội dung hấp dẫn, như là về thế giới động vật sinh động chẳng hạn.

Bạn đang xem: Các câu chuyện mầm non


Ở độ tuổi này, bé đang lớn dần và bắt đầu học mẫu giáo, hình thành khả năng ngôn ngữ đa dạng, việc kể chuyện cho bé 3 tuổi không chỉ dừng lại ở mức độ hay mà đó còn phải là những mẩu truyện ý nghĩa. Hãy cùng Marry
Baby kể bé nghe 4 truyện dân gian về động vậy hấp dẫn dưới đây nhé!


1. Vì sao cha mẹ nên đọc truyện cho bé 3-4 tuổi?

Bé 3 tuổi có sự phát triển mạnh mẽ về khả năng ngôn ngữ và giao tiếp của mình. Theo đó, mẹ đã có thể đọc những truyện phức tạp hơn cho bé 3 tuổi để con học hỏi; không chỉ ngôn ngữ, mà còn bài học trong cuộc sống.

Bé 3-4 tuổi có sự tò mò đối với thế giới xung quanh. Việc đọc truyện cho bé 3-4 tuổi sẽ giúp trẻ tiếp nhận nhiều hơn thông tin; và thỏa mãn sức tưởng tượng của trẻ.

Ngoài ra, đọc truyện cho bé 3-4 tuổi còn có một số lợi ích khác như:

Khuyến khích bé 3-4 tuổi ham học: Kể chuyện bé đặt câu hỏi. Khi trẻ em đặt câu hỏi; điều đó có nghĩa là chúng đang suy nghĩ xa hơn câu chuyện và các nhân vật. Điều này có thể giúp phát triển khả năng sáng tạo và tư duy phản biện. Xây dựng thời gian kết nối giữa cha mẹ và con: Đọc truyện cho bé 3-4 tuổi nghe sẽ mở ra cơ hội để thảo luận về nội dung của truyện. Tạo thời gian kết nối chất lượng giữa cha mẹ với con.
*
Đọc truyện và kể cho bé 3-4 tuổi giúp trẻ phát triển khả năng ngôn ngữ, tư duy sáng tạo và sự tò mò

2. 10 câu chuyện ý nghĩa để mẹ đọc cho bé trước khi ngủ

Sau đây là 10 truyện kể cho bé 3-4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi mà mẹ có thể đọc cho trẻ vào bất kỳ lúc nào.


2.1 Truyện cho bé 3-4 tuổi số 1: Hai con ngựa

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Hai con ngựa”:

“Ở một gia đình nọ, có hai con Ngựa, một đực và một cái. Chú Ngựa cái được chủ ưu tiên, cả ngày thong dong ngày tha thẩn trên cánh đồng. Còn Ngựa đực đêm đêm mới được thả đi ăn, ban ngày phải cày đất.

Một hôm, Ngựa cái đưa ra lời khuyên với Ngựa đực: “Tôi nghĩ tại sao anh lại phải kéo cày và làm việc vất vả như vậy nhỉ? Nếu đặt mình vào vị trí của anh, tôi sẽ không chịu. Chủ mà lấy roi quật tôi, tôi sẽ tung vó đá lại.

Sang ngày hôm sau, Ngựa đực bèn nghe lời Ngựa cái. Bác nông dân thấy Ngựa đực trở nên ương bướng, bèn đóng Ngựa cái vào vai cày.”

Mẹo hay cho mẹ: Mẹ có thể minh họa câu chuyện qua những chú ngựa bằng bông có sẵn và sáng tạo thêm các tình tiết khác.


2.2 Hai con gà trống

*
Truyện kể cho bé 3-4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Hai con gà trống”:

“Ở nông trại gà lớn, có hai chú gà con cùng một gà mẹ sinh ra và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, đủ lông đủ cánh trở thành hai con gà trống.

Tuy là anh em nhưng 2 chú gà lại không yêu thương nhau mà ngược lại hay cãi vã. Con nào cũng tự cho mình đẹp đẽ, oai phong hơn, có quyền làm Vua của Nông Trại.

Vào một ngày nọ, 2 chú gà quyết định sẽ phân thắng thua bằng cách đánh nhau kịch liệt, con nào thắng sẽ được làm Vua của Nông Trại.

Kết quả, con thắng nhảy lên hàng rào, vỗ cánh và cất tiếng gáy vang, ca tụng sự chiến thắng của mình. Nhưng thật không may, đúng lúc có con chim ưng lớn bay qua, xà xuống bắt con gà thắng trận bay đi mất. Con gà thua trận trong khí đó vẫn còn thở thoi thóp.”

Mẹo hay cho mẹ: Vừa đọc sách cho bé nghe vừa để bé đưa ra ý kiến riêng trước những nút thắt của câu chuyện mẹ nhé!


2.3 Truyện cho bé 3-4 tuổi số 3: Chú vịt xám

*
Truyện cổ tích kể cho bé 3-4 tuổi và cho trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Chú vịt xám”:

“Một ngày đẹp trời nắng ráo, vịt mẹ dẫn đàn vịt con đi chơi. Trước khi đi, Vịt mẹ dặn dò đàn con: ” Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một mình mà con cáo ăn thịt đấy”.

Đàn vịt con vui vẻ nhận lời. Tuy nhiên, vừa vào tới khu rừng xinh đẹp, chú Vịt Xám đã vội quên lời mẹ dặn. Chú lẻn đi chơi một mình, cảm thấy thích thú vì được tự do, lang thang hết nơi này đến nơi khác.

Cuối cùng chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá. Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá, tôm bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mình nhảy tanh tách.

Thích quá, chú nhảy xuống mò lấy, mò để. Lúc ăn đã gần no, chú mới nhìn lên chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả. Hoảng sợ chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ : “Vít… vít… vít”. Gần đấy có một con cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy.

Nói rồi Cáo đi nhanh ra phía bờ ao. Khi Cáo vừa ra đến nơi thì cũng là lúc Vịt mẹ tìm thấy Vịt Xám. Trông thấy Cáo, Vịt mẹ vội dẫn Vịt Xám nhảy tùm xuống ao. Trong gang tấc Vịt Xám thoát chết. Từ đó Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.”

Mẹo hay cho mẹ: Đây là một truyện kể cho bé trước khi đi ngủ vừa hay vừa ngắn gọn. Mẹ có thể thêm thắt các chi tiết hoặc bổ sung các nhân vật để truyên thêm hấp dẫn.


2.4 Công và Quạ

*
Truyện kể cho bé 2, 3, 4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Công và quạ”:


“Trong một khu rừng nọ, có đôi bạn thân Công và Quạ, vì hai con cùng nghĩ là mình xấu. Một hôm ngồi nói chuyện với nhau về các loại vật trong rừng, chúng bảo nhau:

Thử xem, các giống chim trên rừng, trên núi, giống nào cũng đẹp. Này như con phượng hoàng, cái mình nó quý giá biết bao, đến nỗi người ta thường khen: “Một cái lông con phượng hoàng bằng cả một làng chim chích”…

Nghĩ ngợi một lúc, Quạ bàn:

Xấu mà làm ra đẹp, cũng được chớ gì! Bây giờ hai đứa ta thử tô điểm vẽ vời lẫn cho nhau xem có đẹp hay không?

Công được Quạ tô điểm màu sắc lóng lánh, đẹp hơn những giống chim khác nhiều. Đến lượt Công ngồi tô điểm, vẽ vời cho Quạ, thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại. Chúng rủ Quạ đi kiếm ăn. Ví quá háo hức, Quạ nói:

Bây giờ mà tôi ngồi đợi để cho anh tô điểm vẽ vời, thì chưa biết đến bao giờ mới xong. Thôi, hay sẵn cả đĩa mực đây, anh cứ cầm thế mà đổ lên mình tôi để tôi đi theo bọn kia, kẻo lỡ mất một dịp may kiếm ăn tốt.

Công thấy Quạ bảo thế, chiều ý làm theo, cầm cả đĩa mực dốc vào mình Quạ. Vậy là bao nhiêu lông cánh của Quạ toàn một màu đen như mực.”

Mẹo hay cho mẹ: Câu chuyện ý nghĩa này là cách để mẹ lý giải hóm hỉnh cho bé về việc hình thành hai màu lông Quạ và Công.


2.5 Truyện cho bé 3-4 tuổi số 5: Sự tích hoa cúc trắng

*
Truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Sự tích hoa cúc trắng”:

“Ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo. Thật không may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên không có tiền mua thuốc chữa, và cô bé vô cùng buồn bã.

Một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé:

Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đó. Bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày.

Cô bé liền vào rừng và rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó. Phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa, nhưng khi đếm chỉ có một cánh hai cánh ba cánh bốn cánh. Chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? Chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bằng đấy ngày thôi sao?

Không đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đến mức không còn đếm được nữa. Từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình.”


2.6 Con lừa hát

*
Truyện cổ tích kể cho bé 3-4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Con lừa hát”:

Ngày xửa ngày xưa, có một người giặt đồ thuê nuôi một con lừa để giúp anh ta vận chuyển quần áo từ nhà ra bờ sông và ngược lại. Thế nhưng, con lừa này không thích những món ăn mà ông chủ cho nó. Vì vậy, nó quyết định đi đến cánh đồng gần đó để ăn món cỏ mà nó yêu thích.

Một ngày nọ, khi đang đi, chú lừa gặp một con cáo và kết bạn với no. Chúng tìm thấy một cánh đồng trồng toàn dưa hấu và cùng nhau ăn. Dưa hấu quá ngon nên lừa ăn rất nhiều và cao hứng nói với con cáo rằng: “Tôi muốn hát”.

Con cáo đáp: “Nếu cậu hát, con người sẽ biết mình đang phá hoại mùa màng của họ và sẽ chạy đến đánh chúng ta chết mất”. Con lừa không nghe lời khuyên của cáo mà vẫn hát. Thấy vậy, con cáo đã nhanh chóng nhảy qua hàng rào và biến mất trước khi dân làng đến đánh lừa.


2.7 Truyện cho bé 3 tuổi số 7: Chú cún con đi lạc

*
Truyện kể cho bé 3-4 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Chú cún đi lạc”

Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé bị mất chú cún yêu quý của mình. Cậu bé đã đi tìm xung quanh căn nhà mà vẫn không thấy đâu. Sau đó, cậu tiếp tục đi lang thang khắp nơi từ sáng đến tối để đi tìm chú cún nhưng kết quả vẫn không thấy đâu.

Cuối cùng, cậu bé đành trở về nhà với tâm trạng buồn bã. Khi thấy anh hàng xóm đang ngồi bên hiên nhà, cậu đến gần để chúc ngủ ngon và sẵn tiện hỏi thăm xem anh này có nhìn thấy cún con của mình ở đâu không.

Anh Tí ơi, sáng giờ anh có thấy con cún của em ở đâu không? Em đã tìm nó khắp nơi từ sáng đến giờ.

Ồ có đấy. Có một con cún đang gặm xương ở đằng kia kìa. Anh không biết cún đó do em nuôi nên không báo em biết.

Cậu bé thấy thế liền vội cảm ơn anh hàng xóm rồi chạy ngay đến bên chú cún thân yêu của mình. Cậu bé chờ cún con gặm xong cục xương rồi nhẹ nhàng bế cún con vào trong nhà. Trong lòng cậu nghĩ thầm: Vậy là tối nay mình có thể yên tâm ngủ thật ngon từ tối đến sáng rồi. Vui quá đi.


2.8 Chú cừu đen kêu bebe

*
Truyện cổ tích kể cho bé 2, 3, 4 tuổi và trẻ mầm non 5 tuổi

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Chú cừu đen kêu bebe”:


Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu đen sống trong một ngôi nhà nhỏ. Cứ đến mùa xuân, con cừu đen lại tự cạo sạch lông của mình và đem ra chợ bán cho những người muốn làm quần áo ấm.

Một năm nọ, con cừu đen nhận thấy rằng dường như không ai còn chuộng lông cừu đen nữa. Do đó, số lông cừu mà nó còn lại khá nhiều. Dù vậy, nó không muốn lãng phí số lông này nên đã quyết tâm bán tiếp. Hôm đó, chẳng có ai muốn mua lông của nó cả nên con cừu đen mang số lông ấy về nhà. Ngày hôm sau, nó lại mang ra bán tiếp nhưng mọi chuyện cứ diễn ra y như hôm trước. Và hôm sau, hôm sau nữa cũng y như vậy.

Một ngày nọ, khi con cừu đen đang ngồi buồn rầu với số lông của mình, có một cậu bé chạy lại và hỏi nó có bán số lông này không. Nghe hỏi, con cừu đen vô cùng mừng rỡ và nói có. Cậu bé chạy đến chỗ bố mẹ mình thông báo có chỗ bán lông cừu. Họ cùng nhau đến chỗ con cừu và ngỏ ý muốn mua hết toàn bộ số lông. Họ cho biết mình đến từ ngôi làng kế bên và đã tìm kiếm rất nhiều nơi để tìm mua lông cừu đen nhưng không có chỗ nào bán cả.

Ngày hôm ấy, con cừu trở về nhà và cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi những cố gắng của nó đã được đền đáp xứng đáng.


2.9 Truyện cho bé 3 tuổi số 9: Chú chồn lười học

Nội dung truyện cho bé 3-4 tuổi “Chú chồn lười học”:

“Chồn mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô cùng. Tới tuổi đi học rồi, nhưng chồn mướp vẫn không chịu đến trường, chỉ rong chơi mà thôi. Vì được nuông chiều quá, chồn mướp đâm ra bướng bỉnh, không chịu nghe lời ai. Ai khuyên gì cậu cũng không nghe mà còn cãi bướng.

Một hôm, Chồn mải chơi, bị lạc vào sâu trong rừng mà không biết đường ra. Cậu ta lang thang mãi mới tìm được bảng chỉ đường. Nhưng khổ nỗi, không biết chữ nên chồn không đọc được.

Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác sư tử xuất hiện, chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng.

Bác sư tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu. Được bác sư tử khuyên răn và chỉ đường, chồn đã tìm về được ngôi nhà của mình. Chú mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học”.


2.10 Truyện cho bé 3 tuổi: Suy bụng ta ra bụng người

*
Truyện kể cho bé 3-4 tuổi và cho trẻ mầm non 4-5 tuổi

Có con quạ tha được xác một con chuột thối về ngồi trên cây rỉa mồi. Diều từ trên cao ngó thấy liền hạ cánh xuống bảo:– Này anh Quạ ơi, xác con chuột bị ngấm thuốc độc, đừng ăn mà chết đấy anh ạ!

Quạ chẳng nghe mà lại còn la mắng:

Anh muốn chia phần miếng mồi ngon của tôi đấy hử, chẳng đời nào!

Nói rồi Quạ bấu lấy con mồi, quay lưng lại ăn tiếp. Diều thấy ý tốt của mình bị nghi oan liền bỏ đi không thèm nói nữa. Quạ ăn hết miếng mồi, liền bị đứt ruột chết ngay.


3. Truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi mẹ nên kể trước giờ đi ngủ

3.1 Cô bé quàng khăn đỏ

*
Cô bé quàng khăn đỏ – truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:

“Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy.”

Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:

“Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng; đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?”

Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:

“Này, cô bé đi đâu thế?”

Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:

“Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.”

Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:

“Nhà bà ngoại cô ở đâu?”

“Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.”

Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:

“Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?”

Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…

“Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.”

“Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.”

Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;

“Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?”

“Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn.” Chó sói đáp

“Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?”

“Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.”

Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:

“Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?”

“Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.”

Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ đáng thương.

Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn thịt bà lão; và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe; rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:

“Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.”

Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.

3.2 Truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi: Ăn khế trả vàng

*
Truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi: ăn khế trả vàng

Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Khi người anh lấy vợ, người anh không muốn ở chung với em nữa; nên quyết định chia gia tài.

Người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại; chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn; ngày ngày chăm bón cho cây khế và cày thuê, cuốc mướn nuôi thân.

Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng sai quả lạ thường; cành nào cũng trĩu quả ngọt, vàng ruộm. Người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi mừng thầm tính chuyện bán khế lấy tiền đong gạo.

Một hôm, có con chim Phượng Hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế, người em vác gậy đuổi chim và nói:

“Này chim! Ta chỉ có duy nhất một cây khế này, và ta đã khó nhọc chăm sóc đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng có gì để bán đi mua gạo. Vậy nếu chim muốn ăn hãy mang trả ta vật gì có giá trị”.

Chim vừa ăn vừa đáp:

“Ăn một quả, trả cục vàng may túi ba gang, mang theo mà đựng“.

Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn xong chim bảo người em lấy túi ba gang đi lấy vàng. Người em chạy vào nhà lấy chiếc túi ba gang đã may sẵn rồi leo lên lưng chim.

Chim bay mãi, bay mãi qua núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo nhìn ngắm thỏa thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim Phượng Hoàng bảo lấy thêm; người em cũng không lấy. Xong xuôi, người em leo lên mình chim trở về nhà.

Từ đó, người em trở nên giàu có, người em mang thóc, gạo, vàng bạc… giúp đỡ những người nghèo khổ. Người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt; người em cũng đồng ý đổi cho anh.

Thế là người anh chuyển sang nhà người em. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim Phượng Hoàng lại tới ăn. Người anh giả vờ khóc lóc, chim bèn nói:

“Ăn một qủa, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng”.

Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim Phượng Hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi; người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào người.

Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều nên nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn khăng khăng ôm lấy túi. Chim Phượng Hoàng bực tức; nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển.

3.3 Truyện cổ tích cho bé 3-4 tuổi: Chú thỏ thông minh

*
Truyện kể cho bé 3-4 tuổi: Chú thỏ thông minh

Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ con thông minh sống cùng mẹ. Ngày ngày, Thỏ con thường tung tăng chạy ra bờ sông uống nước. Trước khi đi, bao giờ Thỏ mẹ cũng nhắc:

“Con phải cẩn thận nhé vì Cáo cũng hay ra sông dạo chơi lắm đấy!”

Một ngày nọ, vừa mới cúi xuống uống no bụng nước, Thỏ con ngẩng bất ngời thấy Cáo đang đứng gần mình và tỏ ra thân thiện:

“Chào Thỏ con, lên lưng anh cõng vào rừng hái nấm và hoa nào!”

Thỏ con chần chừ nhìn Cáo. Chợt nhớ lời mẹ dặn, Thỏ con nhanh trí giả vờ hào hứng đáp lời:

“Ôi thế thì thích quá anh Cáo ơi, chờ em về nhà lấy mũ đội che nắng đã nhé!”

Nói rồi Thỏ con nhanh nhẹn chạy ù về nhà. Thỏ con kể lại câu chuyện gặp Cáo cho mẹ nghe. Thỏ mẹ ôm Thỏ con vào lòng, khen con thông minh và nhanh trí.

Trong lúc ấy, ở ngoài bờ sông, con Cáo gian ác và ngờ nghệch cứ đứng chờ mãi, chờ mãi mà không thấy Thỏ con trở lại. Cuối cùng, khi ông mặt trời đã đi ngủ, nó không thể chờ được nữa nên đành ôm cái bụng đói meo lủi thùi đi về rừng.

Qua giọng đọc, cách kể truyện cho bé 3 tuổi thêm chút khướu hài hước của mẹ; việc kể chuyện cho bé 3 tuổi về thế giới động vật chắc chắn sẽ cuốn hút bé yêu.

Với các bé ở độ tuổi mẫu giáo, việc học các kỹ năng sống thông qua các câu chuyện ngắn vừa mang đến cho bé sự thích thú, vừa giúp bé có được những bài học vô cùng hữu ích. Dưới đây là 10+ truyện kỹ năng sống cho trẻ mầm non mẹ có thể kể cho con nghe.


Câu chuyện Dê đen và dê trắng

Dê đen và Dê trắng cùng sống trong một khu rừng. Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc.

Một hôm, Dê trắng đi tìm cái ăn và uống nước suối như mọi khi. Dê đang mải mê gặm cỏ, bất chợt một con Sói ở đâu nhảy xổ ra.

Sói quát hỏi:- Dê kia! mi đi đâu?

Dê trắng sợ rúm cả người, lắp bắp:

- Dạ, dạ, tôi đi tìm... tìm cỏ non và...và uống nước suối ạ!

Sói lại quát hỏi:

- Mi có gì ở chân?

- Dạ, dạ, chân của tôi có móng ạ...ạ!

- Trên đầu mi có gì?

- Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú...

Sói càng quát to hơn:

- Trái tim mi thế nào?

- Ôi, ôi, trái...trái tim tôi đang run sợ...sợ...

- Hahaha...

Sói cười vang rồi ăn thịt chú Dê trắng tội nghiệp.

Dê đen cũng đi tới khu rừng để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang tha thẩn gặm cỏ, chợt Sói xuất hiện, nó quát hỏi:

- Dê kia, mi đi đâu?

Dê đen nhìn con Sói từ đầu tới chân rồi ngước cổ trả lời:

- Ta đi tìm kẻ nào thích gây sự đây! Sói bị bất ngờ, nó hỏi tiếp:

- Thế dưới chân mi có gì?

- Chân thép của ta có móng bằng đồng.

Xem thêm: Cách Chặn Quảng Cáo Trên Youtube Trên Điện Thoại Cho Cả Ios Và Android

- Thế...thế...trên đầu mi có gì?

- Trên đầu của ta có đôi sừng bằng kim cương!

Sói sợ lắm rồi, nhưng vẫn cố hỏi:

- Mi...mi...trái tim mi thế nào?

Dê đen dõng dạc trả lời:

- Trái tim thép của ta bảo ta rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói hãy lại đây.

Ôi trời, sợ quá, con Sói ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, từ đó không ai trông thấy nó lởn vởn ở khu rừng đó nữa.

*

Bài học rút ra: Con phải thật dũng cảm trước các khó khăn thử thách, sự kiên cường và ý chí của mình sẽ chiến thắng được cái xấu.

Truyện Cậu bé Tích Chu

Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà.

Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

– Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

– Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Bài học rút ra: Hãy luôn yêu thương người thân của gia đình mình khi có thể, đừng vì mải chơi mà quên mất việc mình cần phải quan tâm giúp đỡ người khác đến lúc lại phải hối hận.

Truyện Cậu bé chăn cừu

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một cậu bé chăn cừu. Mỗi ngày, cậu đều dắt đàn cừu ra ngoài đồng để gặm cỏ xung quanh còn cậu thì nằm trên cánh đồng nhìn chúng. Công việc của cậu là chỉ cần canh chừng đàn cừu khỏi lũ sói đói và lùa đàn cừu trở về làng khi trời sụp tối. Việc chăn cứu cứ lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác như thế, nên cậu bé cảm thấy buồn chán trong lòng và quyết định nghĩ ra trò lừa mọi người trong làng một vố cho vui. Trước đó, người dân trong làng đã dặn cậu bé rằng nếu nhìn thấy đám sói đói kia xuất hiện thì hãy hét to lên để họ có thể chạy đến giúp cậu nhanh nhất.

Nghĩ thế là cậu liền đứng lên và chạy đến bên bìa cánh đồng và hét thật lớn: “Sói! Có sói! Sói! Có sói!”. Nghe thấy tiếng cậu bé la thất thanh, những người đàn ông trong làng hốt hoảng bỏ dở việc đang làm, ngay lập tức chạy đến ngay cánh đồng chăn cừu để giúp cậu đuổi sói. Nhìn thấy cảnh tượng lúc ấy, cậu bé cảm thấy rất thích thú vì mọi người đã hối hả chạy tới, tay cầm chiên, cuốc, gậy gộc và hét to để đuổi sói. Khi chạy đến nơi, mọi người nhìn xung quanh nhưng chắng thấy con sói nào cả. Họ đếm lại số cừu và chắc chắn rằng không có con nào bị bắt mất nên họ yên tâm quanh trở về nhà. Họ chỉ nghĩ rằng đám sói vì nghe tiếng la kêu cứu và tiếng hô hào đuổi bắt của người dân nên đã hoảng sợ mà bỏ chạy đi mất. Trong khi đó, cậu bé cười ngặt nghẽo đắt chí và nghĩ mình thật thông minh khi lừa được người dân trong làng.

Ngày hôm sau, ra đồng chăn cừu cậu lại nảy ý định tiếp tục lừa mọi người. Cậu hét to: “Có sói! Cứu cháu với! Sói sẽ ăn thịt cừu của cháu mất”. Rồi cậu tiếp tục hét lên và chạy về phía làng: “Lại có sói! Cứu cháu với! Có sói! Có sói!”. Một lần nữa, khi nghe tiếng la hét kêu cứu của cậu bé chăn cừu mọi người lại bỏ hết công việc đang làm mà chạy đến giúp cậu đuổi sói. Họ đã nghĩ rằng hôm qua đám sói đã vụt mất mòi ngon có lẽ hôm nay chúng sẽ rất đói nên mọi người đã cố gắng chạy thật nhanh và tạo ra nhiều tiếng ồn hơn khi chạy để lũ sói nghe được mà khiếp sợ rồi bỏ chạy.

Cậu bé cười ngặt nghẽo khi nhìn thấy dân làng vừa chạy hối hả, vừa la hét để lũ sói sợ. Nào ngờ đến nơi chẳng có con sói nào ở đấy cả. Khi nhìn thấy cậu bé luôn miệng cười khoái chị, những người trong làng đã ngầm hiểu ra rằng cậu bé đang cố ý gây dựng để đánh lừa mọi người. Họ đã rất tức giận và nói với cậu: “Này thằng bé kia, hãy coi chừng đấy. Rồi sẽ đến lúc mày phải kêu cứu thảm thiết mà chẳng ai chạy đến cứu đâu!”. Nghe dân làng nói thế, cậu bé chẳng hề thấy có lỗi hối hận mà lại càng cười to hơn.

Một ngày nọ, có một con sói hung dữ đang dần tiến xuống cánh đồng, đó là một con sói thật sự. Nó nhìn thấy đàn cừu đang gặm cỏ ngon lành bèn chạy xông vào. Cậu bé chưa bao giờ trông thấy một con sói nào lớn và hung tợn đến như vậy, cậu không biết mình phải làm gì để bảo vệ đàn cừu khỏi nguy hiểm. Lúc này cầu mới chạy thật nhanh về làng để cầu cứu, cậu vừa chạy vừa hét lớn: “Sói! Có một con sói to! Có một con sói thật đang đến!”. Người dân trong làng ai cũng đều nghe thấy tiếng la hét đó, nhưng mọi người lại nghĩ đến việc bị lừa hai lần trước nên chẳng thèm quan tâm và vẫn tiếp tục ngồi trò chuyện về nhau.

Dù cậu bé đã dùng mọi lời nói cố gắng thuyết phục mọi người tin vào lời nói của mình, tin rằng lần này thật sự là một con sói to đã xuất hiện đang muốn ăn thịt đàn cừu. Nào ngờ họ mặc kệ cậu chỉ cười và bảo: “Chắc thằng nhóc này lại bày trò để lừa chúng ta nữa đấy”. Thế là cậu bé đành bỏ cuộc và quay trở lại cánh đồng. Về đến nơi, cậu bé thấy đàn cừu của mình đã bị đám sói đói kia ăn thịt hết. Lúc này cậu bé mới ngồi xuống và bật khóc. Cậu biết rằng tất cả đều là lỗi của cậu. Cậu đã lừa mọi người trước và không ai còn tin một kẻ nói dối cả, thậm chí là khi kẻ đó đang nói thật.

*

Bài học rút ra: Nói dối vô cùng có hại, dù trong bất kỳ trường hợp nào con cũng không được phép nói dối. Sống trung thực sẽ luôn được mọi người yêu mến, quý trọng, còn khi con hay nói dối mọi người sẽ chán ghét và không tin con nữa.

Chú lừa khôn ngoan

Một con lừa đang vui vẻ ăn cỏ trên một ngọn đồi mà không hề hay biết rằng có một con sói đang rình nó. Khi con lừa ăn xong và ngẩng đầu lên, nó ngỡ ngàng nhận ra con sói đang đứng nhìn mình. Con lừa biết rằng mình phải suy nghĩ nhanh nếu muốn tự cứu lấy bản thân. Nó bắt đầu hét lên như thể mình đang bị thương rất nặng. Nghe tiếng hét, con sói không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên nó đã tiến lại gần và hỏi:

– Mày bị sao vậy?

– Một cái gai đâm vào chân tôi, anh có thể giúp tôi lấy nó ra được không?

– Tại sao tao phải làm thế?

– À, tại vì điều này có lợi cho anh. Cái gai rất nhọn. Nếu anh ăn thịt tôi, cái gai sẽ bị kẹt trong cổ họng của anh đấy.

Nghe cũng có lý, sói chạy lại định giúp con lừa lấy cái gai ra. Tuy nhiên, khi sói đến gần, con lừa đá cho con sói mấy cái và nhanh chân chạy trốn. Con sói bị choáng váng và không kịp nhận ra chuyện gì nữa. Sau khi bình tĩnh lại, sói nhận thấy rằng mình bị mất vài cái răng. Sói cảm thấy vô cùng xấu hổ và thầm nguyền rủa về sự ngu ngốc của mình.

Bài học rút ra: Khi gặp chuyện không may hoặc những tình huống khó khăn, con phải luôn giữ bình tĩnh và dùng trí khôn của mình để giải quyết vấn đề. Đừng vội nghe lời người khác mà hãy dùng não phán đoán thật chính xác trước khi đưa ra quyết định.

Truyện Tiếng vọng của núi

Đang đi chơi trong núi, gấu con chợt nhìn thấy một hạt dẻ. Gấu con vui mừng reo lên: “A!”. Ngay lập tức, có tiếng “A!” vọng lại. Gấu con ngạc nhiên kêu to: “Bạn là ai?”. Lại có tiếng vọng từ vách núi: “Bạn là ai?”. Gấu con hét lên: “Sao không nói cho tôi biết?”. Núi cũng đáp lại như vậy. Gấu con bực tức: “Tôi ghét bạn”. Khắp nơi có tiếng vọng: “Tôi ghét bạn”. Gấu con tủi thân, òa khóc.

Về nhà, gấu con kể cho mẹ nghe. Gấu mẹ cười bảo: “Con hãy quay lại và nói với núi: “Tôi yêu bạn”. Gấu con làm theo lời mẹ. Quả nhiên có tiếng vọng lại: “Tôi yêu bạn”. Gấu con bật cười vui vẻ.

*

Bài học rút ra: Muốn nhận lại sự yêu thương, quan tâm và quý mến của mọi người thì chính con cũng phải đối xử với mọi người xung quanh y như vậy. Nếu con cư xử không tốt với mọi người thì con chỉ nhận lái sự chán ghét và khó chịu.

Kiến và chim bồ câu

Một con Kiến không may bị rơi xuống nước. Nó vùng vẫy và la lên:

– Cứu tôi với, cứu tôi với!

Nghe tiếng kêu cứu của Kiến, Bồ Câu nhanh trí nhặt một chiếc lá thả xuống nước. Kiến bám vào chiếc lá và leo lên được bờ.

Một hôm, Kiến thấy người thợ săn đang ngắm bắn Bồ Câu. Ngay lập tức, nó bò đến, cắn vào chân anh ta. Người thợ săn giật mình. Bồ Câu thấy động liền bay đi.

Bồ Câu tìm đến chỗ Kiến, cảm động nói:

– Cảm ơn cậu đã cứu tớ.

Kiến đáp:

– Cậu cũng giúp tớ thoát chết mà.

Cả hai đều rất vui vì đã giúp nhau.

Bài học rút ra: Hãy luôn giúp đỡ người khác khi có thể và luôn ghi nhớ biết ơn người khác khi được giúp đỡ. Có thể người con giúp vào ngày hôm nay chính lại là người giúp con vào ngày mai.

Bộ lông rực rỡ của chim Thiên đường

Chim Thiên Đường đi tha rác về lót ổ để chuẩn bị cho mùa đông sắp đến. Chim Thiên Đường bay rất xa, chọn những chiếc lá thật đẹp, những ngọn cỏ thật mềm.

Tìm được chiếc lá sồi đỏ thắm, Thiên Đường vội ngậm vào miệng mang về. Khi Thiên Đường bay qua tổ Sáo Đen, Sáo Đen ngỏ lời xin Thiên Đường chiếc lá sồi, Thiên Đường vui vẻ tặng chiếc lá cho Sáo Đen.

Thiên Đường lại bay tiếp và tìm được một cành hoa lau màu tím hồng. Khi Thiên Đường bay qua tổ Gõ Kiến, bày Gõ Kiến con rối rít gọi, muốn được xem cành hoa lau. Thấy bầy chim non thích cành hoa lau, Thiên đường không nỡ mang về, lại bay đi kiếm cành lá khác.

Một lúc lâu sau, Thiên Đường mới tìm được một cụm cỏ mật khô vàng rượi, thơm mát. Về qua tổ chim Mai Hoa, thấy cái tổ trống tuềnh toàng, chim Mai Hoa lại đang bị ốm, Thiên Đường mủi lòng, gài cụm cỏ mật che gió cho bạn. Mai Hoa vẫn run lập cập, Thiên Đường không biết làm cách nào cho bạn đỡ rét. Thiên Đường nhìn xuống ngực rồi lấy mỏ rứt ra từng túm lông xốp mịn của mình để lót ổ cho Mai Hoa

Mùa đông đã đến. Những cơn gió lạnh buốt thổi vào chiếc tổ sơ sài của chim Thiên Đường. Chim Thiên Đường loay hoay sửa lại tổ, che kín được mặt này thì mặt kia lại trống hoác. Bộ lông màu nâu nhạt của Thiên Đường xù lên, trông thật xơ xác và tội nghiệp.

Chèo Bẻo bay ngang qua, trông thấy thế vội loan báo cho mọi loài chim được biết. Sáo Đen, Gõ Kiến, Mai Hoa, Bói Cá,…cùng rất nhiều bạn bè khác bay ngay đến sửa lại tổ giúp Thiên Đường. Ai cũng yêu quý người bạn tốt bụng nên chẳng mấy chốc Thiên Đường đã có một chiếc tổ thật đẹp. Chèo Bẻo chợt nảy ra một ý định và đem bàn với các bạn. Lời Chèo Bẻo được các bạn tán thưởng. Lập tức, mỗi chú chim rứt trên bộ lông của mình một chiếc lông quý: chiếc màu đỏ thắm, chiếc màu xanh cánh trả, chiếc màu vàng tươi, chiếc màu đen tuyền…gom góp lại thành một chiếc áo đem tặng chim Thiên Đường.

Từ đó, chim Thiên Đường luôn khoác trên mình một chiếc áo nhiều màu rực rỡ, vật kỉ niệm đấy ý nghĩa của biết bao loài chim bé bạn.

Bài học rút ra: Hãy luôn yêu thương giúp đỡ đến mọi người xung quanh, con sẽ được mọi người yêu mến và quý trọng khi có tấm lòng lương thiện.

Đeo chuông cho mèo

Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn bắt.

Một hôm, họ nhà chuột tụ họp bàn tính xem làm cách nào để thoát được mèo. Bàn đi tính lại, chuột không nghĩ được giải pháp nào.

Bấy giờ một con chuột nhắt mới lên tiếng:

─ Tôi xin có ý kiến. Sở dĩ chúng ta bị bắt là bởi vì chúng ta không biết khi nào mèo đến cạnh chúng ta. Bây giờ, chúng ta hãy đeo cái chuông này quanh cổ mèo. Như vậy, khi nào mèo đến gần, chúng ta sẽ đều nghe rõ và dễ dàng lẩn trốn.

Lời đề nghị này được mọi người khen hay.

Cho đến một lúc sau, một con chuột già đứng dậy và nói:

─ Tốt lắm, thế nhưng ai sẽ là người đeo chuông cho mèo đây?

Lũ chuột cứ con này nhìn con kia không con nào nói gì. Thấy vậy, chuột già liền bảo:

─ Nói thì bao giờ cũng dễ nhưng làm thì mới khó.

*

Bài học rút ra: Lời nói luôn đi kèm với hành động, có những lời nói ra thì dễ nhưng đến khi làm rất khó. Vì thế con phải suy nghĩ thật kỹ trước khi nói ra.

Ngỗng và rùa

Hai vợ chồng Ngỗng và rùa vốn là những người bạn tốt với nhau. Khi mùa hè đến, trời dần dần nóng hơn khiến hồ nước bắt đầu cạn kiệt nước. Vì thế, vợ chồng ngỗng và rùa đã lên kế hoạch đi tìm ở một chỗ mới. Tuy nhiên, rùa lại không thể bay được nên vợ chồng ngỗng quyết định sẽ mang rùa đi theo cách vợ chồng ngỗng sẽ cùng ngậm một cái cây, mỗi con ngậm một đầu và chú rùa cũng ngậm ở giữa cái cây đó. Điều duy nhất rùa phải nhớ là nhất định không được mở miệng khi ngỗng đang bay nếu không thì rùa sẽ bị rơi xuống đất.

Sau đó chúng đã bắt đầu cuộc hành trình đi tìm nhà mới của mình. Khi thấy chúng bay trên trời mọi người đều bất ngờ ngạc nhiên và bắt đầu la hét lên. Đột nhiên có một cai đó cười và nói: “Nhìn lên trời kìa, có một con rùa biết bay”. Con rùa tức giận đến quên mất là nó không được nói chuyện khi đang bay và lập tức đáp lại: “Tại sao lại cười tớ?”. Và đương nhiên ngay sau khi đáp lại rùa đã bị rớt xuống đất còn vợ chồng ngỗng thì bay đi mất.

Rùa vẫn còn một chút may mắn là rùa rơi lên một lùm cây nên không bị thương. Sau khi rớt xuống, rùa mới cảm thấy ân hận rằng nếu như rùa nhớ và không lên tiếng lúc đó thì giờ này rùa đã vui chơi cùng vợ chồng ngỗng ở nơi ở mới rồi.

Bài học rút ra: Không nên nóng giận nói vội vàng khi bị người khác trêu chọc, hãy thật bình tĩnh để tránh gây hại cho bản thân. Khi được người khác giúp đỡ cũng cần tập trung, không nên để ý quá nhiều đến xung quanh tránh hại đến mình và người khác.

Cún con đi lạc

Có một cậu bé bị mất con cún con yêu quý của mình và tìm kiếm xung quanh. Cậu bé đã tìm khắp căn nhà nhưng không thấy cún đâu cả. Cậu đi lang thang khắp nơi từ sáng đến tối nhưng vẫn không tìm thấy.

Cậu bé trở về nhà trong tâm trạng buồn bã. Khi thấy anh hàng xóm đang ngồi bên hiên nhà, cậu đến gần để chúc ngủ ngon và sẵn tiện hỏi thăm xem anh này có nhìn thấy cún con của mình ở đâu không.

– Anh Tí ơi, sáng giờ anh có thấy con cún của em ở đâu không? Em đã tìm nó khắp nơi từ sáng đến giờ.

– Ồ có đấy. Có một con cún đang gặm xương ở đằng kia kìa. Anh không biết cún đó do em nuôi nên không báo em biết.

Có một cậu bé bị mất con cún con yêu quý của mình và tìm kiếm xung quanh. Cậu bé đã tìm khắp căn nhà nhưng không thấy cún đâu cả. Cậu đi lang thang khắp nơi từ sáng đến tối nhưng vẫn không tìm thấy.

Cậu bé trở về nhà trong tâm trạng buồn bã. Khi thấy anh hàng xóm đang ngồi bên hiên nhà, cậu đến gần để chúc ngủ ngon và sẵn tiện hỏi thăm xem anh này có nhìn thấy cún con của mình ở đâu không.

– Anh Tí ơi, sáng giờ anh có thấy con cún của em ở đâu không? Em đã tìm nó khắp nơi từ sáng đến giờ.

– Ồ có đấy. Có một con cún đang gặm xương ở đằng kia kìa. Anh không biết cún đó do em nuôi nên không báo em biết.

Bài học rút ra: Không ngừng nỗ lực bạn sẽ được kết quả như mong đợi. Sự kiên trì, nhẫn nại và lòng tử tế của bạn cũng sẽ được đền đáp sớm.

Chú lừa hát

Ngày xửa ngày xưa, có một người giặt đồ thuê nuôi một con lừa để giúp anh ta vận chuyển quần áo từ nhà ra bờ sông và ngược lại. Thế nhưng, con lừa này không thích những món ăn mà ông chủ cho nó. Vì vậy, nó quyết định đi đến cánh đồng gần đó để ăn món cỏ mà nó yêu thích.

Một ngày nọ, khi đang đi, chú lừa gặp một con cáo và kết bạn với nó. Chúng tìm thấy một cánh đồng trồng toàn dưa hấu và cùng nhau ăn. Dưa hấu quá ngon nên lừa ăn rất nhiều và cao hứng nói với con cáo rằng: “Tôi muốn hát”.

Con cáo đáp: “Nếu cậu hát, con người sẽ biết mình đang phá hoại mùa màng của họ và sẽ chạy đến đánh chúng ta chết mất”. Con lừa không nghe lời khuyên của cáo mà vẫn hát. Thấy vậy, con cáo đã nhanh chóng nhảy qua hàng rào và biến mất trước khi dân làng đến đánh lừa.

*

Bài học rút ra: Hãy lắng nghe ý kiến của người khác, đừng tự tin quá đà để nhận lại hậu quả xấu.

Trên đây là bộ sưu tập truyện kỹ năng sống cho trẻ mầm non mà hep.edu.vn sưu tầm gửi đến quý độc giả. Hy vọng với những mẩu truyện này, cha mẹ có thể kể cho bé nghe, giúp bé học được nhiều điều thật hay và bổ ích. Hãy cùng theo dõi các bài viết khác của hep.edu.vn để có thêm được nhiều bài học thật hay hơn nhé.